Mưa tầm tã cả ngày, nhưng đến đêm thì trời ráo hoảnh. Trăng tròn nằm chếch giữa xóm, soi rõ mấy cái lồng đèn lấp lánh cùng tiếng hát bọn nhóc: “Bóng trăng trắng ngà có cây đa to
Có thằng Cuội già ôm một mối mơ
Lặng im ta nói Cuội nghe
Ở cung trăng mãi làm chi
Bóng trăng trắng ngà có cây đa to
Có thằng Cuội già ôm một mối mơ…”
Bữa nay đi phát quà Trung thu về mệt nên ở nhà coi trực tiếp The Voice, tự dưng thấy nick Yahoo!messenger nhấp nháy:
- Helooo, Cô!
- Ủa…Cuội hả kưng!
- Ai kêu tui đó!
- Mấy đứa nhỏ hát đó mà!.
- Nhớ nhắc tụi nó coi chừng mấy cái lồng đèn Tàu đó nha!
…
……
- À…này Cuội. Có zụ này tui thắc mắc mãi. Thấy ông bề ngoài cũng không tệ, lại tốt bụng, yêu trẻ nít. Sao ông sống gần chị Hằng lâu như vậy mà không cua bả.
- Tui có vợ rồi!
- Ừ, thì cho là Cuội nhớ thương vợ đi; nhưng đã xa xôi lắm rồi, hàng bao nhiêu thế kỷ tiên trần cách biệt rồi! Còn ở trển, trai đơn gái chiếc mà sao không có gì xảy ra thì lạ quá.
- Thật ra là đã từng vượt rào đó chứ, nhưng khổ lắm…Chuyện này khó nói.
- Ôi dà...huỵt toẹt mẹ ra đi. Không tui kêu Long Nhật mua vé lên chơi à! Má đó mà về kể cho báo mạng nghe là ông tiêu.
- Sự đời không phải đơn giản trai gái là được. Hằng Nga cũng có nỗi khổ của nàng mà. Cô có nhớ cái ngày cây đa bay lên trời không? Bữa đó, tui còn đi rừng kiếm củi chưa về, bà vợ ra vườn sau, không còn nhớ gì tới lời tui dặn, cứ nhằm vào gốc cây quý mà đái. Không ngờ bả vừa đái xong thì mặt đất chuyển động, cây đảo mạnh, gió thổi ào ào. Cây đa tự nhiên bật gốc, lững thững bay lên trời. Vừa lúc tui về. Thấy thế, bèn hốt hoảng vứt gánh củi, nhảy bổ đến, toan níu cây lại. Nhưng cây lúc ấy đã rời khỏi mặt đất lên quá đầu người. Tui chỉ kịp móc rìu vào rễ cây, định lôi cây xuống, nhưng cây vẫn cứ bốc lên, không một sức nào cản nổi. Tui cũng nhất định không chịu buông, thành thử cây kéo cả tui bay vút lên đến cung trăng.
- Thì sự tích “Chú Cuội” ai cũng biết mà.
- Nhưng có một chi tiết mà trong truyện cổ tích không nói đến...
- Nói ngay đi, lèn èn woài cha nội.
- Nhưng thề giữ bí mật nha.
- Ừ thề, hổng nói ai đâu, chỉ viết facebook thôi!
- …Lúc đó bà vợ tui cũng hốt hoảng, bả nhào tới túm lấy tui kéo lại. Hic…đồ wỉ sứ hà….duyên dễ sợ lun đó, bả nắm trúng ngay cái "TỰ DO" của tui. Vì thế mà người một nơi tự do một nẻo, khổ quá chừng. Thấy chưa, ở trên này mà tui còn mất tự do nữa đó nói gì dưới! Thế là hỏng cả một đời trai, đành phải ngồi đợi phép màu thôi...
- Haiza...ca này khó hén. Mất tự do hèn gì dòm lên thấy Cuội cứ ngồi thẫn thờ dưới gốc cây đa woài, không dám yêu mà cũng không dám ho he gì hết. Tội nghiệp! À…mà không sao đâu. Nghe nói có GS. BS Nguyễn Huy Phan ở Viện Quân Y 108 làm mấy vụ ráp nối này giỏi lắm. Nhưng phải phẫu thuật 6 lần trong 6 tháng đấy. Cuội làm đơn xin Sếp cho xuống hạ giới cài đặt lại ngay đi nhé!
- Mấy sếp đang bận lo vụ sông Tranh rồi, rảnh thì nghĩ cách bắt bớ, bỏ tù mấy đứa đòi lén phéng với cô Hằng; tự do của tui là cái giống gì đâu mà quan tâm. À, mà về lúc này là tui phải làm lại Chứng minh nhân dân à. Hồi đó mẹ tui đi lượm củi dẫm chưn lên chỗ voi nằm mà có bầu, đâu có chồng. Tính sao!
- Ủa… chị Hằng đâu mà Cuội rảnh ngồi chat vậy.
- Tối nay trăng sáng cô ấy đi xuống dưới shoping rồi. Mệt ghia. Trên này có mấy ai ngắm đâu mà bày đặt mua với chả sắm cho tốn tiền. Chẳng qua là vì tuần rồi Hằng nghe một top model phán “Người phụ nữ không dùng hàng hiệu xem như không có tương tai” nên mới lo sợ vậy đó.
- Trời…sân si quá. Có bít lựa hàng không, chứ mua hàng hiệu Trung Quốc mặc là bị ném đá tơi bời à nha.
- Thôi, tui out đây...haaa…cái cô Bảo Anh gì đó hát dở tệ vậy mà cũng được Trần Lập chọn đi tiếp hả. Tui mê rock lắm đó, mà giờ mất thần tượng cha Trần Lập. Chán quá, có gì muốn 8 thì cứ nhắn lại tui trong facebook.com/chucuoi2012 nhé.
- Bibi tìn iu muahhh …
(Nguồn Cogaidolong)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét