Thuyết phục mãi thì em cũng bằng lòng đi chơi với anh. Hai anh em đưa nhau ra công viên. Mặt trời khuất bóng, nếu không có ánh đèn trên cao thì cũng khó thấy đường đi.
Em đi bên anh, tay trong tay, anh nói mà cũng chẳng nhớ mình nói gì nữa. Một ý nghĩ thoáng qua đầu và anh cố kéo em đi về phía cái cột đèn hiếm hoi có cái bóng đèn bên trên đã bị ai đó vô ý thức (hoặc quá nhiều ý thức) ném vỡ. Em phản đối một chút lấy lệ nhưng rồi cũng đi theo anh, thậm chí anh có cảm giác em đẩy anh nhanh hơn về phía cái cột đèn ấy. Anh kể một câu truyện cười về ông xếp của mình, trong đầu vạch ra kế hoạch hành động.
Anh chưa kịp hành động gì thì bỗng lù lù 3 bóng đen xuất hiện. Anh thuộc loại cao to nhưng trông chừng 3 thằng này thằng nào cũng to hơn anh. Một thoáng lo âu nhưng em bên canh khiến anh trở nên can đảm hơn. Hít sâu một hơi, anh lên tiếng:
- Chúng mày muốn gì đây?
- Tụi này cần tiền, hai người cần yên tĩnh, trao đổi nhé?
- Chúng mày muốn gì đây?
- Tụi này cần tiền, hai người cần yên tĩnh, trao đổi nhé?
Anh nhớ ngay đến cả tháng lương vừa lĩnh đang nằm trong ví. Bố khỉ, lần sau có đi chơi thì cũng sẽ mang ít tiền thôi, có mang nhiều chút thì cũng phải đổi sang tiền chẵn giấu trong túi quần lót. Anh cảm nhận được bàn tay nhỏ nhắn của em đang run lên trong tay anh. Tua lại trong đầu miếng võ tự vệ anh hàng xóm dậy cho tuần trước, anh buông tay em, gằn từng tiếng:
- Chúng mày đừng hòng
Chân thằng đứng đầu khẽ nhúc nhích, anh bước lên 1 bước, ưỡn ngực hứng trọn cú đá rồi đổ xuống như cây chuối. Thằng cha nhanh quá, nó kịp bồi thêm 1 cú đấm vào đầu khiến anh chỉ kịp nhạc nhiên tại sao trời tối lại có ánh sáng 7 mầu rồi lăn ra, không còn biết gì cả. Em rú lên hãi hùng. Công lực em không phải tầm thường nên mấy thằng cướp chững hết lại. Chứng kiến cú ngã đẹp mắt của anh, chúng tưởng chúng vừa gây án mạng nên hốt hoảng hè nhau bỏ chạy.
Chỉ còn lại em và anh. Vốn là học sinh giỏi hóa học, em nhớ lời thầy dạy ngày xưa về công dụng của nước đái quỉ (ammoniac). Sau mấy phút cố gắng, nỗ lực của em được đền đáp, anh mở mắt thều thào:
- Chúng nó đâu rồi?
- Bọn nó chạy rồi, anh.
Anh chống tay ngồi dậy, không dấu được vẻ giận dữ:
- Anh mà tỉnh dậy sớm thì tụi nó chết với anh.
…
- Chúng nó đâu rồi?
- Bọn nó chạy rồi, anh.
Anh chống tay ngồi dậy, không dấu được vẻ giận dữ:
- Anh mà tỉnh dậy sớm thì tụi nó chết với anh.
…
–
(Theo xoithit)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét