Hội vợ các nhà báo ngồi xơi nước với nhau. "Chả biết chồng các chị thế nào chứ chồng em đến nửa đêm mà vẫn còn nằng nặc đòi phải đúng chủ trương, đường lối" - một chị thỏ thẻ.
Chị khác cười mỉm: "Thế chắc lão làm báo Nhân dân chứ gì? Nhà em khác nhé, tới giờ là lão mân mê quần sịp rồi hỏi đấy hàng Việt hay hàng Tàu". Cả hội ồ lên: "À, 100% chồng cô làm báo Thanh Niên".
"Nhưng được thế còn đỡ, chồng em khiếp lắm các bác ạ. Tiền chợ mỗi ngày đưa không thừa lấy một đồng cho vợ ăn vặt. Chưa kể, chiều nào về cũng bắt em cởi ra để đếm xem có còn đủ lông không mà em thật, gì thì giữ được chứ việc rụng lông thì bố ai biết nó rụng lúc nào" - một cô tiếp giọng buồn thảm. "Ca này có vẻ khó nhỉ!? Thế chồng cô làm báo nào mà kinh thế?" - Có người thắc mắc. Có tiếng trả lời: Dạ báo "Phụ Nữ". "Thảo nào..." - cả hội thở dài.
Thấy cuối dãy có cô vẻ nhút nhát, ngồi im re nên cả hội hỏi: "Thế còn em? Sao ngồi buồn bã thế?". Cô vừa được hỏi run run, hai tay xoa vào nhau, mặt lấm la lấm lét bảo dạ em chả biết chồng em làm báo nào mà cứ lên giường là anh ấy vứt dao mác, dùi cui, dây thừng, băng keo, nùi giẻ, thùng xốp, đèn pin...các chị ạ. Vừa nói cô này vừa khóc rống lên: Em sợ nắm, em sợ nắm.
"Hiểu rồi, chồng nó làm báo mạng" - cả hội thở phào, nhẹ nhõm.
(ảnh của họa sĩ Thành Phong)
(ST)
:m :j :n
Trả lờiXóa